
Hôm nay, 31.5.2010...
Một năm đã qua, em vẫn chưa quên được. Những kỉ niệm, những cuộc đối thoại, những gì anh đã làm cho em,... tất cả đều vẫn còn trong tim. Hình bóng anh chưa bao giờ phai mờ trong trái tim em. Sao lại thế nhỉ? Lẽ ra một năm qua em đã phải quên cho nhẹ lòng rồi chứ? Em thật mù quáng và ngốc nghếch. Bao nhiêu lần đau đớn & tổn thương, bao nhiêu lần ghen tuông dù biết mình không có tư cách gì để như thế, bao nhiêu nước mắt ướt đẫm gối hằng đêm, bao nhiêu đêm thức trắng,... Tự làm khổ mình, tự làm đau mình. Tất cả cũng chỉ là một tình yêu ngộ nhận và dẫn đến là một tình yêu đơn phương của em. Anh chưa bao giờ yêu em. Anh không hề yêu em. Giá mà em đừng đi quá sâu & đừng hy vọng quá nhiều vào trò chơi ấy, để rồi...
Nhưng nếu cho em được làm lại, cho em quay trở lại thời gian 1 năm trước, em cũng sẽ vẫn làm như thế. Bởi vì em chưa bao giờ & cũng sẽ không bao giờ hối tiếc khi đã nói Em Yêu Anh :)
Là vì anh vô tình hay do em tự đẩy anh xa rời em mãi mãi?
Tâm sự bạn Siêu Nhân Khủng Long