ký ức rêu xanh
Em đứng nép mình bên anh, xòe tay hứng những hạt mưa đang rơi. Bất chợt em hỏi "tại sao em lại không thể giữ nổi hạt mưa,có khi nào em cũng ko thể giữ được anh bên mình...?"
"Kỉ niệm rêu xanh,em níu vào truợt ngã... "
Lời bài hát cứ ám ảnh em. Và anh ơi, e đã truợt ngã thật, truợt thật dài, ngã thật đau khi cố gắng níu lại những kỉ niệm...
Em thật ngốc mà, dẫu biết là mình sẽ té, sẽ đau, nhưng em vẫn không thể nào quên được... Những kí ức về a, kỷ niệm xưa của chúng mình tưởng như đã bị phủ rêu, ấy thế mà hôm nay chỉ 1 cơn mưa thoáng qua lại chợt thức dậy trong e, bồi hồi, nóng hổi, vẹn nguyên...Nỗi đau dù đã thôi nhức nhối, nỗi nhớ dù đã thôi da diết, nhưng sao vẫn nhói buốt trong tim...

Sài Gòn mùa này mưa thật nhiều, những cơn mưa chiều rả rích. Một mình em lang thang quán cũ. Vẫn chỗ ngồi ấy, vẫn cái bàn ấy, nhưng bây giờ chỉ còn mình e... Bản nhạc ngày xưa hai đứa vẫn thuờng hát chung...ngân vang...dội vào ngực...đau nhói...
Chiều lang thang trên phố...mưa rơi ướt áo...lạnh căm... Vô tình bắt gặp hình ảnh quen thuộc ngày nào, em buớc theo...nhưng rồi chợt nhận ra...đó không là a. Chợt thấy mình ngốc, ngốc quá mà... Bất chợt má e nóng hổi...Trời ạh...là e khóc...Mưa vậy mà vẫn không dấu nổi đôi hàng nứơc mắt...E bước lặng thinh...cứ thế...cùng cơn mưa chiều...
Kỉ niệm ngày xưa ùa về...trọn vẹn... Ngày xưa,cũng con đuờng này, cũng hàng cây này...anh cùng em chạy thật nhanh trốn cơn mưa vô cớ...Em đứng nép mình bên anh, xòe tay hứng những hạt mưa đang rơi. Bất chợt em hỏi "tại sao em lại không thể giữ nổi hạt mưa...có khi nào em cũng ko thể giữ được anh bên mình...?". Anh cốc đầu bảo e ngốc, mưa làm sao mà níu giữ đc chứ? Và rồi cuộc sống thật sự không như nguòi ta nghĩ...Em thật sự không thể giữ anh bên mình. Anh quay lưng bứơc đi, không nhìn lại, một mình e bơ vơ...đứng giữa dòng đời... Có những khi, e nghĩ mình sẽ hận a thật nhiều...e từng nghĩ mình sẽ ghét a...giận a...nhưng lại không thể...vì mỗi khi giận a...ghét a...e lại càng nghĩ về a thật nhiều...lại nhớ thật nhiều...nhói buốt nơi lồng ngực…
Chiều nay...Sài Gòn lại mưa...cơn mưa lất phất...Lại một mình e lang thang. Vẫn là con đuờng cũ, hàng cây vẫn xanh...nhưng bây giờ chỉ còn lại mình e bứơc.. Ngang quán cũ chiều nay...khúc nhạc ngày xưa lại ngân lên da diết. Bước vào...vẫn cái bàn ấy, vẫn chỗ ngồi ấy, vẫn là cà phê thật ít sữa...nhưng nay trống 1 chỗ...và 1 kí ức rêu xanh có hình bóng anh...
Tâm sự của một bạn giấu tên