Xa nhau
Anh nói anh không phải là người đầu tiên đến với em, không phải là người đầu tiên chúc em sinh nhật vui vẻ, nhưng anh hy vọng anh là người cuối cùng, người cuối cùng ở lại bên em.
Em sẽ vẫn là em nếu ngày đó mình không gặp nhau
Em sẽ vẫn là em nếu ngày đó mình không bên nhau
Em sẽ vẫn là em nếu ngày đó mình không yêu nhau
Và sẽ mãi là em nếu hôm nay mình không xa nhau.....
1 ngày mình xa nhau...em chợt nhận ra sẽ chẳng ai có thể thay anh bước vào cuộc đời em
1 ngày mình xa nhau...em chợt nhận ra tình yêu trong em quá lớn
1 ngày mình xa nhau...em chợt nhận ra em đã không còn là chính em...

Nhớ...
Ngày 14-3. Từ trước đến giờ em chỉ biết có ngày 14-2 là ngày lễ tình nhân. 14-2 năm nay, lúc đó thì chỉ có em thích anh.T ụi mình vẫn chưa chính thức đến với nhau, nên không tính. Còn ngày 14-3 thì thật sự em chẳng biết đó là ngày gì sao anh lại dặn “tối nay anh sang, em nhớ chuẩn bị cho xinh hơn mọi ngày 1 tí. Anh sẽ dẫn em đến chỗ này hay lắm”. Vốn cứng đầu lại không hiểu lý do, nên em vẫn cứ sơ sài như mọi ngày, vẫn quần short, áo thun đi cùng anh. Anh vẫn cười “sao cũng được, em thế nào mà chẳng xinh”. 2 đứa đến 1 sân cỏ nhỏ trong khu Phú Mỹ Hưng, anh bảo em nhắm mắt lại 1 xíu để anh chuẩn bị. Và khi mở mắt ra thì ...trước mặt em là cả 1 trái tim lớn xếp bằng nến. Ánh nến lung linh đẹp đến nỗi khiến em ko nói được lời nào. “Đây là câu trả lời của anh, d ành cho em- người anh yêu nhất”. Từng câu từng lời anh nói làm tim em như muốn tan chảy. Bây giờ em mới biết 14-3 là ngày White Valentine, ở Nhật đó là ngày để các chàng trai trả lời cho các cô gái câu hỏi về tình cảm thật của mình. Và anh đã dành ngày hôm đó cho em.
Tình yêu bắt đầu bằng những điều nồng nàn tưởng chừng như đơn giản như thế!
Nhớ...
Từng lời của bài “2 con thằn lằn con” 2 đứa vẫn hát mỗi buổi tối đi học về. Em hát thật to và chỉ có anh hát đệm theo từng lời. Em hỏi “anh không ngại nữa àh?” Anh trả lời “hát với em thì có gì phải ngại?". Mọi người nhìn vào 2 đứa, và chỉ có 2 đứa mới biết tình yêu làm cho chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn đến thế nào.Em đã không còn sợ người khác nghi gì, chỉ biết ôm chặt anh và hát thật to.
Tình yêu có những lúc ngây ngô như thế!
Nhớ...
Những buổi học tiếng pháp của em, anh ngồi ở cửa hàng thức ăn nhanh bên đường nhìn sang. Em cảm giác như cả thế giới này em là người hạnh phúc nhất. Em chăm chỉ, học hăng say và dường như không mệt mỏi. Vì em biết, bên kia vẫn luôn có 1 người đã quên hết mệt mỏi để ở đó đợi em.
Rồi 1 ngày cửa hàng thức ăn nhanh bên đường đóng cửa. Anh chỉ biết dựng xe đứng ngay bên cổng trường suốt 1 tiếng rưỡi để chờ em. Anh nhắn tin cho em chỉ để nói “ngoài đây anh đang bị muỗi cắn, ráng học nghen em để trả thù tụi nó dùm anh”....
Tình yêu có những lúc ngọt ngào như thế!
Nhớ...
Một ngày em giận anh. Suốt cả đoạn đường dài đưa em đi học, anh vẫn không nói lời nào. Em bước vào lớp, không thèm nhìn mặt anh. Rồi từ trên lầu 2 nhìn xuống, anh đang quay xe đi, không còn đứng đó đợi em như anh vẫn đợi. Em quay mặt đi nhưng trong lòng nhói lên 1 cái gì đó thật đau. Tan học, em bước xuống cầu thang thật chậm như để cho anh có thêm thời gian quay lại nếu như... có lỡ giận em. Em vừa lo, vừa sợ khi bước ra sẽ không tìm thấy anh...em thật sự rất sợ. Nhưng cảm giác đó kéo dài không bao lâu.Trước mắt em bây giờ là anh của em với con Doraemon rất to bằng bông trên tay. “Đừng giận anh nữa nhá! Anh sẽ ko thế nữa đâu!”. Thì ra anh đã không đứng đợi em là để đi mua con Doraemon này đây- con Doraemon mà em đã nhìn mãi mỗi khi đi ngang qua. "Sao anh biết?” “Vì anh luôn nhìn em, trong khi em thì luôn nhìn chằm chằm con Doraemon đó!” Anh vẫn lại mỉm cười
Nhớ...
Ngày sinh nhật em, từ 12h đêm ngày 15, đã nhận được tin nhắn chúc mừng của bạn bè. Còn anh thì nhắn tin chỉ để hỏi em ngủ chưa. Em giận trong lòng nhưng không nói. Tối, em ngủ với mẹ. Sáng, em cố nướng thật trễ để không phải mong chờ điều gì đó ở anh. Vì, em giận anh! Em không biết anh đã sang từ rất sớm để chuẩn bị cả 1 căn phòng đầy nến cho em. Rồi từng tấm hình của em được anh dán cẩn thận khắp phòng. Anh nói những tấm này em đẹp nhất. Đằng sau lưng anh, cả 1 không gian của những con hạc giấy. Anh xếp suốt gần 1 tháng để đủ 1610 con hạc cho em. Anh nói anh đã xếp và nâng niu từng con một như nâng niu từng kỉ niệm của 2 đứa. Anh đếm từng con như đong đầy tình cảm dành cho em. Còn em, lúc đó chỉ biết ôm lấy anh và nói rằng “bên anh, em thật sự hạnh phúc”. Cả 1 ngày trôi qua, anh lúc nào cũng ở bên cạnh em. Anh nói hôm nay anh sang đây chỉ để được em sai vặt. Em vui vẻ bên anh và dường như quên mất chuyện tối qua. Chỉ đến 12h đêm ngày 16, nhận được tin nhắn của anh. Anh nói anh không phải là người đầu tiên đến với em, không phải là người đầu tiên chúc em sinh nhật vui vẻ, nhưng anh hy vọng anh là người cuối cùng, người cuối cùng ở lại bên em.
Tình iu có những lúc khiến em mãi mãi không thể quên như thế!
Anh của em, chưa bao giờ em nhớ anh nhiều đến thế này, chưa bao giờ em muốn được ôm anh dù chỉ 1 lần nhiều như hôm nay, chưa bao giờ tất cả những kỉ niệm đã qua chợt ùa về trong cái trí nhớ vốn rất nhỏ bé của em đầy đủ như bây giờ.....
Em đi khắp nơi chỉ để cố quên anh, nhưng càng đi em càng thấy xung quanh chỉ toàn những kí ức về anh. Em thấy thất vọng vì những kí ức đẹp đẽ đó sẽ chỉ dừng lại ở đây...dù 2 đứa đã hứa sẽ cố gắng mỗi ngày trôi qua sẽ xếp thêm những kỉ niệm ngọt ngào vào hộp kí ức đó...Thời gian rồi cũng sẽ qua và kí ức cũng chỉ là kí ức.
Anh nói bên em anh cảm thấy hạnh phúc nhưng giờ đây em bíêt mình không phải là thứ hạnh phúc dành cho anh. Em mong anh sẽ tìm được cái hạnh phúc thật sự dành cho mình. Lúc nào em cũng nhớ về anh.
Tâm sự của Mabu