Viết cho anh - Tình yêu và đoạn kết.

Em vẫn nhớ về anh, và em biết anh cũng vậy. Em vui vì chúng ta giữ được mối quan hệ tốt sau khi chia tay, mình vẫn là bạn bè, em vẫn thường gọi điện thăm hỏi ngoại, ba me, mấy em và gai đình anh.

 

Em đang ngôì nơi đây, nơi góc quán Vuông- Tròn nơi mà ta hay hẹn, nghe tiếng đàn réo rắt, nghe bài hát quen thuộc mà lòng xót xa…

…Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rủ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya
Ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ..”

Nhớ không anh, ngày em nghêu ngao ôm đàn guitar và hát, anh là một người thầy khó tính cứ la em đàn sai nhịp và hát sai lời.

Ngày xưa đó đã qua, nhưng em còn nhớ lắm. Nơi đây cũng là lần hẹn đầu tiên và cũng là nơi hai đứa mình chính thức nói lời xa nhau và cũng là nơi mà em nói với anh “ Khi nào em giận anh, anh tìm em không thấy thì ra đây nhé”- anh cười xòa “bé lanh quá ta, trốn ,mà con cho người ta địa chỉ đi tìm”…

Mình quen nhau thật tình cờ phải không anh, giá như em không làm MC bữa hôm ấy, để rồi ấn tượng “một chút thôi” với anh chàng đẹp trai, ôm đàn và hát thật hay ca khúc Phượng hồng.Giá như, em bớt ngông nghênh đi một chút, khi anh nhờ thắt dùm cà vạt, em bắt anh tháo ra, thắt rồi không thèm đưa tận tay cho anh mà treo tòng teng trên cửa sổ cũng bởi vì đó anh để ý tới em.

Giá như ngày xưa em không ghét anh vì nhìn thấy ghét “hắn ta có gì đâu mà mấy “em kia”phải nghiêng ngả” để rồi ghét của nào…

Anh là kỹ thuật cũng là người tổ chức sự kiện của trường ,một cây văn nghệ, còn em – Cô bé phó bí thư đoàn trường năng động, MC và là người phối hợp với anh để đem đến một chương trình hoàn hảo. Biết anh có ý với em, thầy cô trong khoa cố vun vén vào, từ đó em ghét anh ra mặt.

Rồi một ngày, anh tâm sự với em- Mẹ anh đang nằm bệnh viện Sai gon ITO, anh đang rất lo lắng do không có thời gian chăm sóc, khi đó em vừa thi xong và thấy cũng vui vì làm được việc tốt, em nghĩ bạn bè giúp nhau là chuyện bình thường nên đã nhiệt tình xung phong.

Sau thời gian chăm sóc mẹ anh, chúng mình gần nhau hơn. Em thấy quý con người tình cảm, hiếu thảo của anh vì với em – Người đàn ông của em phải là người biết yêu gia đình.

Thời gian đầu mình bên nhau thật vui, em đã cố thay đổi vì anh. Anh là người đàn ông đầu tiên khiến em phải khóc, phải lo lắng. Nhưng cuộc sống không bao giờ như mình mong muốn. Em ra trường đi làm, sự xa cách ghen tuông của anh ngày càng lớn theo hệ số nhân làm em thấy sợ, mặc dù em biết anh rất yêu em. Anh lo lắng cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ, có khi nửa đêm mưa em giật mình vì thấy tiếng gõ cửa. Mơ màng, mở cửa thấy anh người ướt như chuột, anh nói anh mơ thấy em bị tai nạn, anh gọi cho em từ chiều mà không được, sợ em ở một mình có việc gì. Em đã rất vui vì có anh, được anh quan tâm và lo lắng…

Em đã nói với anh, tình yêu không có lỗi, chỉ có người yêu mới gây ra tội lỗi rồi gắn vào danh nghĩa của tình yêu thôi. Em không có thời gian nhiều để gặp anh, vì tính chất công việc em thường xuyên phải đi công tác và tiếp xúc với các sếp là nam giới dù anh biết rất rõ em là người chừng mực,đứng đắn – nhưng anh luôn khó chịu vì điều đó. Từ một người biết thông cảm và chia sẻ anh quay qua chỉ trích em công việc của em và ghen bóng gió, nhưng em đã nói với anh – Ghen như vậy là cách nhanh nhất để giết chết tình yêu vì đó là sự không tôn trọng người bạn của mình. Mọi việc anh làm, cho dù rất buồn nhưng em đã không bao giờ nặng lời với anh vì em sợ anh buồn, vì em biết anh yêu em. Nhưng, anh đã hành động thế nào với tình yêu của em.

Yêu anh, em đã thay đổi rất nhiều từ thói quen, sở thích đến cả việc gặp gỡ bạn bè.., Em làm tất cả để vun đắp cho tình yêu của chúng ta. Em biết, anh có tình cảm với một cô gái khác, em đã cho anh thời gian suy nghĩ, anh hứa hẹn, rồi mình quay lại với nhau và sau đó ra sao… Anh lại tiếp tục làm cho tim em đau.

Em quyết định rời xa anh, em không cho anh biết vì sao. Em đã thực sự mệt mỏi và suy nghĩ chín chắn cho dù sau này mình có đến với nhau cũng sẽ không có được hạnh phúc. Người ta thường nói” Hai người cần giống nhau để hiểu nhau và khác nhau để yêu nhau” có lẽ, anh và em khác nhau nhiều quá nên chỉ biết yêu nhau, yêu đến nồng nàn rồi nhận ra rằng mình chẳng hiểu gì về nhau.

Em vẫn nhớ về anh, và em biết anh cũng vậy. Em vui vì chúng ta giữ được mối quan hệ tốt sau khi chia tay, mình vẫn là bạn bè, em vẫn thường gọi điện thăm hỏi ngoại, ba me, mấy em và gai đình anh.

Anh báo cho em tin mừng, anh đã xây nhà ở Gò Vấp và sơn cổng màu xanh - màu xanh mà em thích, anh đã mua xe và đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho một gia đình. Anh vẫn đợi em về. Em nghe mà buồn lắm anh àh, những thứ đó sẽ chẳng dành cho em đâu. Em luôn khuyên anh nên tìm hiểu, quen một người rồi kết hôn, nhưng người đó không phải là em.

Mọi chuyện đã là quá khứ, có níu kéo cũng không được gì. Lời nói đã nói ra không thể rút lại được, về lại với nhau là hạnh phúc hay chỉ là sự gượng gạo và nỗi đau, anh nhớ không mình đã chia tay 4 lần và em không muốn tiếp tục quay lại và có lần chia tay thứ năm. Em không thể quay lại…
Em và anh hãy chấp nhận thực tế, hãy nghĩ về nhau như những người bạn thôi. Hãy dọn chỗ trái tim mình cho người khác đến.

Anh sẽ có người phụ nữ của anh, hơn em: Hiền lành, dịu dàng, siêng năng, biết nghe lời và đảm đang như anh hằng mong muốn, em cũng sẽ có người đàn ông của em – người đàn ông của gia đình, biết ton trọng và lắng nghe em.

Lần cuối cùng, em muốn nói cùng anh, hãy để yên những chuyện đã qua đừng khơi gợi thêm để cả hai cùng buồn khổ. Hãy để những kỷ niệm vào lãng quên và cả anh và em hãy sống tốt hơn với tình yêu đến sau của mình.

Một lần này rồi thôi, em sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện của chúng mình nữa, nó đã có dấu chấm hết. Em sẽ toàn tâm, toàn ý với người đàn ông của em và em muốn anh cũng làm được điều đó.

Khi nào anh kết hôn, hãy nhớ mời em nhé- em sẽ đến để chúc mừng anh và để thấy vui khi anh hạnh phúc.

Chúc anh sớm tìm được niềm vui và hạnh phúc.

Tâm sự của bạn Tuyết Chi

 

Ý kiến cùng chủ đề
  • Hãy biến tình yêu thành thù hận(giả vờ cũng được).hãy đối xử thật phũ phàng nếu bạn thật sự muốn người ta quên bạn(cũng có thể người ta chẳng bao giờ quên),nhưng ít ra người ta sẽ tìm đến cái khác.
  • 2. Không biết nói gì (09/04/2010)
    Mình văn không hay, nói không giỏi. Nhưng mình cũng đợi 1 ai đó, và cũng chỉ nhận những lời bóng gió trên blog mà người kia viết, cũng chẳng nói rõ là gửi ai. Có khi chỉ là những tâm sự nhỏ nhoi thôi, nhưng đủ để làm tim mình thắt lại vì càng đọc càng bơ vơ hơn khi có cảm giác những lời đó không phải dành cho mình, thật khó xác định khi bị 1 ai đó trách móc mà cũng không dám chắc là trách mình hay ...
  • 3. Chuyen hay (10/04/2010)
    Mot cau chuyen that la hay!
  • 4. ngoc chau (02/05/2010)
    chuc ban tim duoc hanh phuc
Tên (*)
Email (*)
Tiêu đề(*)
Nội dung(*)
Tìm một nửa
Giới tính:
Nơi ở:
Từ:
Đến:
Có ảnh
Có nickname

Tùy bút!

Tự nhiên lại thèm trở về cái thời sinh viên, cái ...

Em không hiểu

Em có thể đoán được mọi người nghĩ gì, cảm nhận và ...

Lo âu!

Quen nhau yêu nhau, em đẵ có vô số niềm hạnh phúc ...

Cái gọi là hạnh phúc...

tôi không thể khóc trước mặt mẹ...không thể khóc ...

Đau đớn...

Em ngồi trong giảng đường, chết lặng. Nghe từng ...

Thầm Mong

Giá như ngày xưa anh yêu em một chút, em coi trọng ...

Năm trăng mật ngọt ngào!

Gửi ông xã! Vậy là chỉ còn vài ngày nữa chúng ...

Mối Tình Đầu

Tình yêu đầu tiên bao giờ cũng đẹp.

Có phải em thích anh? - ...

Đôi khi em đang chờ đợi một điều gì đó mà em cũng ...

Có phải tôi thật ngốc?

Đôi khi yêu một người là phải để người ấy đi yêu ...

Mảnh ghép hai trái tim

Giờ đây, sau bão tuyết mùa đông thì mùa xuân mới ...

Nhóc ơi!

Mới đó mà mấy năm trôi qua rồi, nhanh thiệt. Mình ...

Yêu anh

Một người cho em cảm giác an toàn và bình yên đến ...

Lối thoát

Anh buồn vì cuộc đời này nhưng cảm ơn nó vì đã ...

Nỗi buồn không tên

Tôi viết những dòng này giống như viết cho chính ...