Tập quên
Buồn nhưng anh sẽ không khóc, đau nhưng anh sẽ không kêu gào. Anh sẽ im lặng để thời gian xóa nhòa cái quá khứ mang hình ảnh em.
Một năm mới bắt đầu một cách nhẹ nhàng, ánh sáng của pháo hoa làm nhòa đôi mắt anh, trong thứ ánh ấy, hình ảnh 2 đứa mình vẫn hiện về. Năm rồi cùng em đón giao thừa, cùng em ngắm pháo hoa nở lung linh trên trời, nhìn thấy nụ cười em và nhớ cái nắm tay chặt thật chặt giữa phố người đông đúc.
Giao thừa năm nay, anh một mình, ngắm pháo hoa.
Rồi những ngày tết cũng lặng lẽ qua đi khi những giọt nước mắt cho em cạn dần theo những tiếng tút tút ... em đổi sim, tránh mặt anh.

Lang thang trên biển và ước có em dù chỉ trong 3 phút ... gió lạnh cóng đôi bàn tay, nước biển bao bọc đôi chân trần, anh lang thang mong tìm kiếm kí ức ngày hôm qua, mong tìm lại được em.
Rồi nước mắt ngừng rơi khi nhận ra rằng tới lúc anh để em được yên. Anh đã tập yêu, tập suy nghĩ cho cuộc sống 2 người, tập sống theo những hướng mà em muốn anh theo và giờ đây anh lại phải tập chôn giấu những kí ức, những hạnh phúc ngày nào vào quá khứ, tập không khóc và tập im lặng vì em muốn anh để yên cho em.
Buồn nhưng anh sẽ không khóc, đau nhưng anh sẽ không kêu gào. Anh sẽ im lặng để thời gian xóa nhòa cái quá khứ mang hình ảnh em.
Hết tết, mùa xuân đi, anh cũng gữi tình cảm theo cánh én chờ mùa xuân trở lại. Anh tập quên để làm một con người mới với những bước đi đầu tiên.
Tâm sự của Nolove