Phải làm sao mới đúng?
Tôi và anh quen nhau khi anh đến phòng tôi chơi vì anh là bạn của cô bạn chung phòng, và rồi chúng tôi đã quen nhau và thuê nhà ở chung với nhau.
Tuy quen nhau nhưng khoảng cách giữa chúng tôi rất xa, anh thì thất học việc làm thì cũng khá nhưng không ổn định, còn tôi tốt nghiệp ĐHKT TpHCM ngành kế toán và có công việc làm ổn định,chính vì thế anh đã không có thiện cảm với bố mẹ tôi. nhưng tôi luôn an ủi anh vì tôi biết anh là người tốt.

Tuy ở chung với nhau gần 1năm nhưng chúng tôi chưa hề xảy ra "chuyện ấy" dù chỉ một lần chỉ chia sẻ nhau trong uộc sống, anh luôn lo lắng cho tôi,việc nhà từ nấu ăn, giặt đồ...anh đều làm hết tất cả, chăm sóc tôi từng li từng tí, tôi cảm thấy hạnh phúc lắm nhưng sao tâm trí tôi cứ dằn vặt mãi vì trong mắt ba mẹ tôi luôn là đứa con gái ngoan, là niềm vinh dự cho gia đình, nếu biết tôi ở chung với một người đàn ông thì ba mẹ tôi sẽ thế nào đây, tôi yêu ba mẹ lắm không muốn làm ba mẹ buồn nhưng chia tay anh và rời xa anh thì anh khong thể sống nổi, có lần tôi đòi chia tay thì anh cầm dao đòi tự tử, anh nói không còn gỉ để mất thì sống cũng như không, sống mà lúc nào cũng lo sợ mất tôi.
Tôi thật sự bối rối không biết phải làm sao nữa, gia đình anh cũng không biết chúng tôi ở chung, anh và gia đình anh cứ hối thúc chúng toi kết hôn nhưng thú thật toi khong đủ can đảm để kết hôn vì tôi còn trẻ lại phần nặng gánh gia đình.
Tôi không biết làm sao bây giờ rời xa anh hay ở lại?
Xin các bạn hãy cho mình 1 lời khuyên?