Nỗi nhớ tình đầu
Buông tay không có nghĩa là người ấy không còn quan trọng đối với bạn. Trái lại buông tay bạn mới biết người đó chiếm một vị trí to lớn như thế nào trong lòng bạn.
Buông tay để cho người ấy mở một nụ cười trở lại, một nụ cười không còn cảm giác mệt mỏi chán nản, suy nghĩ nữa. Buông tay không có nghĩa là người ấy không còn quan trọng đối với bạn. Trái lại buông tay bạn mới biết người đó chiếm một vị trí to lớn như thế nào trong lòng bạn.

Nó đã buông tay anh được 3 năm rồi, ba năm nó chẳng dám một mình đối diện với tất cả. Hình như nó chỉ buông tay anh thôi còn trái tim nó thì vẫn còn day dứt nhiều lắm. Xa anh, nó mới biết thế nào là nỗi nhớ. Mất anh, nó mới biết niềm đau là có thật... 3 năm chưa hẳn là cổ tích nhưng cũng là 1 khoảng thời gian đủ dài để con người ta quên được nhiều thứ, chỉ có nó là vẫn nhớ, nhớ những thứ đã thuộc về cõi quên, là nó ngốc nghếch, nó khờ dại mới để hạnh phúc tuột khỏi tầm tay. Khi nó cay đắng nhận ra thì đã quá chậm rồi... Nhưng tại sao anh không giải thích, tại sao anh không cho nó một cơ hội... Tại sao anh ra đi để nó ôm trọn niềm đau mất anh và dằn vặt khi biết mình có lỗi...?
Anh trở về bên nó trong những giấc mơ để mỗi lần giật mình tỉnh giấc nó lại thảng thốt khóc một mình. Đã lâu lắm rồi nó bắt mình phải học cách quên anh từng li từng tí nhưng rồi cuộc sống với nó những thất vọng và đổ vỡ lại kéo tụt nó về với những kỷ niệm xưa. Nó cố tình quên đi những nỗi nhớ nhưng chính những nỗi nhớ ấy giúp nó tồn tại và hy vọng. Nó sợ chạm tay vào những kỷ niệm nhưng thực tế nó lại đi tìm những hoài niệm… Nó rất nhiều lần tự dằn lòng mình phải quên đi tất cả nhưng hình như đôi làn nó đã quên, quên như chưa bao giờ biết nhớ… Quãng thời gian đó đối với nó thật khó khăn, vết thương cũ bây giờ đã liền da nhưng chẳng có sự hàn gắn nào là trọn vẹn cả, phải không anh?
Chiều nay trời lại đổ mưa, cơn mưa đâu hạ. Tự nhiên nó lại thích một mình lang thang trên con đường cũ. Cũng lâu lắm rồi nó không có dịp trở lại nơi đây đạp chân lên những xác lá rụng… Kỷ niệm vẫn vụng về như nó ngày ấy, tất cả vẫn vậy chỉ có một người mãi mãi đi xa… Bất giác nó tự hỏi : “Tự độ ấy đến giờ anh có trở lại nơi đây lần nào không nhỉ?” và nó bật cười vì câu hỏi đó. Nó vẫn thế đấy, vẫn thích gặm nhấm bằng những câu hỏi vu vơ. Gió vẫn miệt mài thổi và dòng đời vẫn mệt mỏi trôi đi, vui buồn ngắn đi chỉ có nỗi nhớ là dài, giữa vô cảm tình người đôi khi thấy mình thật xa lạ, xa lạ với cả ngày xưa… Tất cả đều có thể qua đi nhưng nó sẽ vẫn giữ cho riêng mình một chút gì đó để nhớ. Nỗi nhớ về anh, về một thời nông nổi.
Tâm sự của bạn Ruby