Nỗi đau
Nhưng có lẽ đời không hề đơn giản như ta đã ngỡ...
Đến bao giờ mới nói hết đuợc cảm giác trơ trọi cô đơn nhỉ?
Có thể nguời ta cũng sẽ cảm thấy cô đơn kể cả khi có muôn vạn nguời bên cạnh Giữa biển nguời ta cảm thấy trống vắng vì ta đã lạc lối giữa hư không. Có ai ở phiá cuối con đuờng chờ đợi ta không?
Liệu bàn tay ta có mãi nắm giữ những hy vọng vô hình trong thế giới đầy cay nghiệt này? Ta đã có những ước mơ,những kì vọng,ta đã đợi chờ Nhưng có lẽ đời không hề đơn giản như ta đã ngỡ.
Lúc nhỏ cứ tuởng "đau" là khi vấp phải 1 hòn đá,bị té,vết thương ngoài da là đau lắm rồi Lớn lên mới hiểu hết nghĩa của chữ "đau" này Có những nổi đau tưởng chừng như vô hình Không thể thấy đuợc bằng mắt Không bao giờ chạm đuợc bằng tay Những nổi đau trong suốt Cứ ngỡ như dao cắt 1 nổi đau đuợc tìm thấy trong sự đơn độc...
Tâm sự của Bích Dân