Những mối tình không tròn
Anh không hứa sẽ bên em mãi mãi, nhưng anh hứa sẽ làm 1 chiếc đồng hồ báo thức cho em mỗi sáng, sẽ là thùng rác cho em vứt vào đó những ưu phiền, mệt mỏi, sẽ mang lại tiếng cười cho em mỗi ngày, sẽ cõng em chạy vòng bờ hồ, sẽ nắm tay em đi dạo mỗi khi chiều về, anh sẽ làm em tăng cân, sẽ làm em không còn là cây tre khẳng khiu như bi h nữa, nhưng chỉ đến tháng 7 thôi em ah.
1 ngày rảnh rỗi và nghĩ lại những gì đã qua..
Mối tình đầu của nó thật đẹp, thật lãng mạn và tưởng như cả 2 sẽ đi đến bến bờ của hạnh phúc. Chúng nó yêu nhau 4 năm, khi nó bỡ ngỡ bước vào cổng trường đại học, khi anh và nó quen nhau trong đội tình nguyện. Những niềm vui, những nỗi buồn, anh và nó đã vượt qua. Tình yêu sinh viên đẹp và đầy ắp kỉ niệm. Bên anh, nó như 1 con bé ngốc nghếch nhõng nhẽo và nhí nhố..anh như người lớn bao dung, ân cần quan tâm chăm sóc nó từng ly từng tý và cả 2 hạnh phúc với tình yêu của mình. Anh ra trường, anh vào 1 môi trường làm việc mới, ở đó có những lo toan của cuộc sống, có sự bon chen, có vất vả khó khăn, không còn những mơ mộng như thời sinh viên nữa.
Anh mệt mỏi nhưng nó đã không làm được cái điều mà anh đã từng làm với nó, Nó không làm cho anh thấy bình yên khi bên nó nữa mà là cảm giác mệt vì tính cách trẻ con của nó. Chúng nó có những rạn nứt không tên mà nó không hề nhận ra. Năm sau nó ra trường và may mắn nó có được 1 công việc ổn định mà rất nhiều người muốn, nhưng chính công việc đó đã kéo anh ra khỏi nó. Anh và nó chia tay với hàng ngàn câu hỏi vì sao trong đầu nó. Tại sao tình cảm đang tốt đẹp như vậy mà anh ra đi không 1 lời nói chia ly. Nó buồn nó thất vọng, nó mệt mỏi trong tình yêu. Nó như 1 đứa trẻ được người lớn chiều chuộng, được người lớn hứa cho quà , hứa sẽ dẫn đi chơi nhưng không được thực hiện. Nó đánh mất niềm tin vào những lời nói của con trai, vào những lời hứa, vào tất cả.. Nó buồn ghê gớm, đau ghê gớm…Mối tình đầu kết thúc như vậy đó. Ai biết chuyện của nó và anh cũng tiếc cho 2 người. Nhưng để làm gì khi 2 người có Duyên mà không có Nợ…

Một tháng sau cũng chữ Duyên đó, nó gặp người con trai khác. Tình cờ và ngẫu nhiên, 2 con tim đang bị tổn thương đồng cảm với nhau. Nó và người đó đã nói chuyện với nhau rất nhiều thứ về tình yêu, công việc, cuộc sống. 2 người như đã quen thân nhau từ rất rất lâu rùi… Sau những lần gặp gỡ, con tim của cả 2 cùng lên tiếng: phải chăng đó là 1 nửa mà mình đang kiếm tìm. Nhưng, ở đời luôn có chữ Nhưng. Người đó đang học hệ quân của 1 trường ĐH nổi tiếng, người đó sẽ phải theo sự sắp đặt về đơn vị của trường sau khi tốt nghiệp. Và khi tháng 7, tháng mưa ngâu, người đó sẽ vác ba lô vào Cần Thơ công tác. Kẻ Nam, người Bắc, biết đén bao giờ mà chờ mà đợi??? Cả 2 mệt mỏi vì trong tâm trí luôn tồn tại 2 từ Chia tay…Anh không hứa sẽ bên em mãi mãi, nhưng anh hứa sẽ làm 1 chiếc đồng hồ báo thức cho em mỗi sáng, sẽ là thùng rác cho em vứt vào đó những ưu phiền, mệt mỏi, sẽ mang lại tiếng cười cho em mỗi ngày, sẽ cõng em chạy vòng bờ hồ, sẽ nắm tay em đi dạo mỗi khi chiều về, anh sẽ làm em tăng cân, sẽ làm em không còn là cây tre khẳng khiu như bi h nữa, nhưng chỉ đến tháng 7 thôi em ah.
Buồn…
Người đó đã làm tốt rất tốt lời hứa với nó và bọn nó nhận ra, nếu cứ tiếp tục. khi chia tay, cả 2 sẽ rất đau khổ.. Người đó không muốn nó khóc thêm nhiều lần nữa…Và người đó làm những hành động để nó ghét, để nó xa lánh họ. Nhưng nó hiểu con người của họ, hiểu hành động của họ thì làm sao nó ghét cho được. Nó chấp nhận.. nó chấp nhận sự chia tay không lời nói thêm lần nữa.. Hàng đêm, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má….
Bạn bè bảo nó yêu khổ quá….Nó phải làm sao? chấp nhận xa anh mà lòng vẫn nặng chữ yêu?
Tâm sự bạn giấu tên