Ngọn đồi lãng quên
Thế nên dù rằng không muốn nhưng hạt mầm ấy vẫn ra hoa thôi thế nên sẽ có một ngày tôi sẽ quên đi tất cả. Nhưng tôi sẽ luôn nhớ rằng tôi đã từng yêu một người rất thật lòng, rằng tôi đã từng vì một người mà khóc rất nhiều…
Bạn biết không? Cũng như bao nhiêu người, tôi cũng đi tìm tình yêu của riêng tôi! Và tôi đã tìm thấy, câu chuyện tình yêu của tôi đã đôi lúc làm bạn bè tôi thầm ghen tị cùng tôi! Nhưng chẳng vì điều đó, mà là vì tôi rất yêu anh và tôi biết anh cũng yêu tôi như vậy; bởi thế nên tôi rất muốn giữ mãi cái hạnh phúc ấy bên tôi. Nhưng trò chơi của số phận mà, cái gì bạn càng yêu quý thì sẽ càng sẽ tan vỡ lắm. Để rồi đến một ngày tôi vô tình đến ngu ngốc đánh mất đi niềm tin trong anh ở tôi. Mà điều cơ bản nhất của tình yêu lại là niềm tin ấy! Từ ngày đó trở đi anh chẳng muốn tin tôi đến một lần, từ ngày đó trở đi anh luôn nghi ngờ tôi dù chuyện đó như thế nào đi nữa! tôi thật tình chẳng muốn tình yêu của tôi trở nên như thế này đâu nhưng tôi cũng chẳng biết phải làm gì nữa, chẳng biết phải làm gì để tôi và anh như ngày xưa nữa. Tôi cứ bước mãi bước mãi đi tìm lại niềm tin trong anh tìm lại ngày tháng yêu xưa. Và để rồi bước chân mỏi mệt, tôi đành nhìn anh đi xa mãi xa mãi đời tôi. Tôi đứng đó và chết lặng đi, tôi chỉ muốn khóc thét lên, tôi chỉ muốn ôm chặt lấy anh nhưng đã quá trễ rồi vì anh đã đi mãi không về.

Tôi tìm đến ngọn đồi lãng quên để mong sao xóa sạch trong tôi bao nhiêu điều về anh. Ở đây họ sẽ phát cho bạn một hạt cây màu hồng có tên là cây rù rì. Họ yêu cầu bạn gieo hạt xuống và lấy nước quanh đồi để tưới cho cây. Đến khi nào cái hạt mầm bé xíu ấy lên cây và đến khi nào cái hạt mầm bé xíu ấy nở hoa thì điều bạn muốn quên sẽ theo gió bay mất, lúc đó họ sẽ chẳng giữ bạn lại nơi đây nữa. tôi hí hững cầm hạt cây ấy gieo vào đất!
Anh khác tôi, anh chẳng cần phải lãng quên vì giờ bên cạnh anh đã có một người! Bạn biết không chúng tôi chia tay vì bao nghi ngờ vì anh sợ tôi sẽ cùng bạn trai cũ mà quên đi tình anh vì sợ tôi dối lừa anh! Nhưng lẽ đời mà, bạn sẽ có biết bao chuyện để xem, và giờ đây anh đang hạnh phúc với bạn gái cũ của anh. Mà mỗi khi con người hạnh phúc thì có bao giờ họ nhớ đau buồn thì có bao giờ họ cần lãng quên.
Ngày qua ngày tôi đi tìm sự lãng quên nơi ngọn đồi này, ngày qua ngày bao ký ức tràn về quanh tôi. Nhưng chao ôi! Sao những kỷ niệm vui nhiều đến thế này. Nhưng chao ôi! Sao giờ đây trong đầu tôi chỉ toàn hình ảnh của anh thôi vậy nè! Nhưng chao ôi! Sao giờ đây tôi chẳng tìm nổi cho mình một lý do để quên anh vậy nè. Dù chuyện gì xảy ra dù anh đã làm gì nhưng tôi cũng chẳng muốn quên anh đâu. Cây ơi! Đừng nảy mầm nhé! Đừng ra hoa nhé! Tôi chẳng muốn quên đâu! Chẳng muốn quên mái tóc bồng bềnh của anh mà đôi lần anh hất nhẹ chúng đâu! Chẳng muốn quên đâu ánh mắt anh luôn nhìn về tôi dù tôi ở đâu! Chẳng muốn quên đâu nụ cười anh luôn dành cho chỉ riêng tôi! Chẳng muốn quên đâu cái câu xin lỗi anh khẽ nói khi môi anh chạm nhẹ môi tôi đâu! Chẳng muốn quên đâu vòng tay anh siết chặt lấy tôi như sợ tôi đi mất! Chẳng muốn quên đâu, chẳng muốn quên tí nào! Tôi chẳng muốn quên đâu chẳng muốn quên bất cứ điều gì về anh, chẳng muốn quên đâu…!
Ngọn đồi lãng quên sẽ mãi là ngọn đồi lãng quên và hạt mầm ấy cứ sẽ ra hoa vì nếu không như vậy thì nơi này đâu là ngọn đồi lãng quên! Thế nên dù rằng không muốn nhưng hạt mầm ấy vẫn ra hoa thôi thế nên sẽ có một ngày tôi sẽ quên đi tất cả. Nhưng tôi sẽ luôn nhớ rằng tôi đã từng yêu một người rất thật lòng, rằng tôi đã từng vì một người mà khóc rất nhiều…
Tâm sự từ bạn Nguyễn Hải Ngọc Tố Nga