Kí ức
Giờ,nó dạo bước trên con đường mà khi xưa nó và ấy tay trong tay.
Cái giây phút tưởng chừng như hạnh phúc nhất trong cuộc đời nó thì giờ có lẽ là đắng cay nhất : Nó và ấy đã chia tay. Mưa bắt đầu rơi, hình như nó đang cố lê đôi bàn chân để bước tiếp: No' muốn khóc. Nhưng vì nó là con trai, nên nó cố nén từng giọt nước ấy lại.
Không biết đang suy nghĩ về chuyện gì,nó làm như không biết mưa đang mỗi lúc một nặng hạt hơn : Nó đang nhớ về ấy, chính xác hơn, nó đang hồi tưởng về những ngày nó và ấy bên nhau.Ngày xưa,khi nó "tỏ tình" với ấy,nó dường như đã:"không làm chủ được bản thân",con tim nó như muốn bay ra lồng ngực,đập loạn xị,nó ấp úng:" Mình....Mình thik bạn".Ấy tròn xoe mắt,nhìn nó với ánh mắt ngạc nhiên lắm lắm. Rồi bất chợt, ấy ôm chầm lấy nó:"Mình cũng vậy".Lúc đó,nó tưởng chừng như trái đất đã ngừng quay:Nó hạnh phúc, nó vui sướng,hay bất kì cái cảm giác nào mà từ trước giờ,nó chưa từng được cảm nhận.Và cũng từ lúc đó,nó nghĩ nó và ấy sẽ bên nhau mãi mãi,không bao giờ rời xa,vậy mà......!

Vào một buổi sáng, một buổi sáng như bao buổi sáng khác,nó đến nhà "đèo" ấy đi học: Ấy đã từ chối.Trong lớp học, nó ước sao cho thời gian qua nhanh:Giờ ra chơi,ấy gặp nó:"chúng ta chia tay nhé".Nó không còn tin vào tai mình nữa,chết lặng một lúc,nó vờ như không nghe:"ấy nói gì vậy,ấy đùa đúng không",rùi nó cười nhạt mang màu của nỗi sợ,nó sợ sẽ mất ấy.Thực ra,nó đã biết trước,và chuẩn bị trước tình huống như thế này,nó nghĩ mình phải bình tĩnh,phải giương cao cái lá cờ- mà theo nó-có chữ "kiêu hãnh" lên, và nói :"uhm,chúng ta chia tay vậy".Nhưng thực tế thì lại khác :"Đừng bao giờ ấy đùa như thế nữa nhé",nó nói,dường như có cái gì đó đã chặn đứng cổ họng nó.
Đã có những lúc,nó căm ghét ấy,nó trách ấy sao nỡ bỏ nó, nó trách cuộc đời sao bất công với nó,nó trách tất cả những gì mỗi khi nó nhớ tới ấy,mỗi khi nó nhìn thấy ấy và người ấy bước đi bên nhau.Nhưng bây giờ, có thể nó đã nghĩ khác:"người ấy hơn nó nhiều điều,nhưng không thể là nó.Trên thế gian,ấy chỉ là một,nhưng trong mắt ai đó,ấy là cả thế gian,và nó tôn trọng cái quyết định mà ấy đã dành cho nó,và khi gặp ấy,có lẽ nó sẽ cười như lần đầu tiên ấy và nó gặp nhau.
Cuộc sống là những sự chon lựa, ta không thể chọn lựa rằng :Ta được sinh ra ở đâu.Ta không thể chọn lựa rằng: ai sinh ra ta.Ta cũng không thể chọn lựa rằng:Ta là ai.Nhưng, ta có thể chon lựa một cách để yêu thương.Và nó đã chọn.Trời càng ngày càng mưa nhiều hơn.Bây giờ, chính nó cũng không biết,những giọt nước đang lăn trên má nó:là nước mưa,hay nước mắt.Nó bước tiếp để đi,đi về đâu,nó cũng không biết.Nhưng bây giờ,nó đã biết : "phải rồi,đời mà,không gì là mãi mãi"__________
Tâm sự của bạn Phạm Xuân Tiệp