Khu vườn bí mật
Anh đào bới, nhổ bỏ những cái cây mà em yêu quý, anh trồng vào đó màu xanh anh thích. Kì lạ, những cái cây anh trồng lớn nhanh và xanh tốt, còn cây của em cứ héo úa dần đi. Một ngày khi nhìn lại em không còn nhận ra khu vườn của mình nữa.
Trong mỗi con người đều có một khu vườn bí mật, nơi cất giấu những gì riêng tư và thầm kín. Khu vườn bí mật của em anh đã bước vào như một vị khách danh dự. Anh khám phá mọi ngóc ngách của khu vườn, anh khen chê, hay dở và anh cải tạo khu vườn của em theo ý mình. Em vui vẻ đồng ý. Anh đào bới, nhổ bỏ những cái cây mà em yêu quý, anh trồng vào đó màu xanh anh thích. Kì lạ, những cái cây anh trồng lớn nhanh và xanh tốt, còn cây của em cứ héo úa dần đi. Một ngày khi nhìn lại em không còn nhận ra khu vườn của mình nữa.

Khu vườn của anh rậm rạp toàn cây to, những tán cây rộng che hết ánh sáng mặt trời. Em bước vào khu vườn của anh vào buổi chiều tà, trong khu vườn mọi thứ đều không rõ, em mò mẫm bứơc đi bằng cảm giác dưới đôi chân, mặt đất không bằng phẳng, em vấp ngã, em đau, em khóc. Anh ngồi đâu đó cười ngạo nghễ, nhạo báng vị khách không mời. Bóng tối dần buông xuống, em chẳng thấy gì ngoài sự lạnh lẽo, em sợ. Lại một lần nữa em khóc, em khóc vì không tìm thấy anh đâu, dù biết anh rất gần. Em mãi không tìm ra con đường mòn anh hay đi .
Anh ra khỏi khu vườn của em sau khi đã làm nó thay đổi theo ý mình. Em lạc lối trong khu vườn của anh.
Em trở về khu vườn của mình, bầm dập. Em dựa lưng vào gốc cây anh trồng.
Tâm sự của bạn Hà Hương