Khoảng lặng cuộc sống
Hôm qua, một mình lang thang trên các con phố Hà Nội, nhìn đường phố, mọi ng tấp nập, nó bỗng thấy mình lạc lõng giữa chốn phồn hoa này.

Có thể nói tôi là một đứa con gái bình thuờng, không xinh đẹp, không giỏi giang, không thông minh, không biết ăn nói, nhưng tôi sống hết mình vì gia đình, vì bạn bè...
18 tuổi, không có gì để được gọi là người lớn, nhưng cũng không còn là một đứa con nít nữa, lần đầu tiên xa gia đình lên HN, bắt đầu bước vào cuộc sống tự lập, một khi con người ta đã một mình đương đầu với cuộc sống, họ cũng có thể ngộ ra vài điều........
Nó biết giờ không phải là lúc nó yêu đương. Nó phải học, học để không phụ công nuôi dưỡng của bố mẹ, nhưng trái tim nó quá bé nhỏ, và khi đứng trước anh, nó không còn là nó nữa. Nó vẫn tự nói với mình rằng không được yêu, không thể, nhưng rồi anh xuất hiện, anh đi vào cuộc đời nó tự lúc nào mà nó không hay. Nó đã yêu anh, yêu anh lúc nào không hay? Nó chìm đắm trong hạnh phúc, trong niềm yêu thương quan tâm của anh, anh cho nó cảm giác được yêu thương.....
Nhưng rồi anh nói chúng ta chỉ nên làm bạn, anh chỉ coi nó như một ng bạn thân. Hụt hẫng, thất vọng, nó không tin vào tai mình nữa, tại sao lúc đầu anh còn đến với nó, anh quan tâm nó làm gì chứ... Và rồi, nó cũng chấp nhận sự thật, để anh ra đi, nó biết níu giữ cũng không hơn đc nữa....
Gần tết rồi, nó muốn về nhà, về trong sự quan tâm chăm sóc của bố mẹ, nó nhận ra rằng chỉ có gia đình mới không bao giờ dối nó, không bao giờ bỏ rơi nó, lúc này đây, nó muốn chạy thật nhanh vào vòng tay yêu thương của mẹ, nó nhớ nhà ghê gớm. Hôm qua, một mình lang thang trên các con phố Hà Nội, nhìn đường phố, mọi ng tấp nập, nó bỗng thấy mình lạc lõng giữa chốn phồn hoa này. Giờ này ở quê chắc mọi ng dang hối hả làm những công việc cuối cùng để chuẩn bị gác công việc sang một bên, sắm tết. Nó nhớ cái không khí, cái mùi quê hương đó, mà lúc trước nó đâu có để ý, đúng như ngườ ta nói, chỉ có đi xa, mới hiểu thế nào là nỗi nhớ quê hương, mới hiẻu hết được tình cảm quê hương nó như thế nào...
Chẳng biết nó đang nghĩ cái gì nữa, một cảm giác thật khó chịu, buồn vì chia tay người mà nó yêu thương, tin tưởng. Buồn vì sống giữa chốn này nó thấy mình lạc lõng... Một cảm giác buồn ghê gớm!
Tâm sự của bạn gái giấu tên