Hợp đồng tình yêu
Lần đầu tiên anh đã gặp em đề nghị một bản hợp đồng về tình yêu. Lần đó anh chỉ cần dù một chút giả tạo hoặc một cái gì đó thực dụng ở em thôi, miễn sao anh có thể ở bên em. Anh chấp nhận tất cả.
Thời gian cứ thế trôi.anh và em cũng chẳng tiến xa hơn được. Có lẽ một phần con người anh,tự cao tự đại.Luôn sống sòng phẳng quá chăng? Nghĩ cái gì cũng có thể tính toán được, cân đo đong đếm.. Không biết nữa!có chăng anh chỉ muốn theo cái chủ nghĩ cá nhân của anh. "Sòng phẳng” không muốn nợ ai, kể cả tình cảm.
Trong cuộc sống hiện tại và bây giờ, anh đã phải cám ơn quá khứ của anh.Một câu nói đó mà khiến anh căm hận,thù oán xung quanh. Anh lao vào làm tất cả chỉ vì muốn một điều duy nhất là không muốn ai chê anh nghèo, hèn, và ko lo nổi cho người mình yêu.
Thời gian 4 năm.. không dài nhưng cũng không quá ngắn để anh có được bây giờ. Người ta đến công sở chỉ làm tám tiếng,còn anh thì làm không bao giờ ít hơn mười hai tiếng.Cuộc sống của anh gắn liền với những món ăn nhanh trên đường. Những chiếc bánh mì mua vội ở bên đường. Rảo bước đi miệng nhai vội vàng.
Anh đấu tranh, suy nghĩ cùng áp dụng mọi thủ đoạn..bằng năng lực cũng có, bằng quan hệ cũng có.. anh đã quên mình là ai. Suốt ngày chỉ lo nghĩ sáng hôm sau mình kiếm được bao nhiêu tiền.Bạn bè anh cũng không có nhiều,cho nên xung quanh anh dần lạc lõng.Chỉ có mình anh…
Bốn năm…sau anh gặp được em, một cô gái tỉnh lẻ miền núi. Lần đầu tiên em nói quê em. Anh đã rất có thiện cảm. Cho đến ngày anh gặp em.Một ánh mắt lần đầu bắt gặp. Đêm đó anh về đã mất ngủ..

Ngày 8/3 anh đến gặp em, với một chú gấu trên tay.Lần đầu tiên anh không biết nói gì.. Em đã chê anh nhút nhát
Rồi anh biết em có một số vấn đề, anh nhận ra những cử chỉ, những hành động, những lời nói ở em dần xa lạ.Anh hoang mang, dường như em đang dấu anh một cái gì đó.
Một buổi sáng anh đóng kịch..và anh biết được kết quả như anh đã hằng suy nghĩ nó sẽ xảy ra.
Đau,buồn nhưng không thể nói lên lời.Anh chấp nhận anh sẽ không có được em, xa lánh để không khỏi làm tan vỡ hạnh phúc của em..nhưng thâm tâm vẫn luôn lo lắng cho em.Thầm mong em sẽ tới tìm anh.Dù chỉ một lần thôi
Đêm cuối cùng,có lẽ với anh.. anh đã gọi cho em.. một tin nhắn vội vàng của em làm trái tim anh băng giá..
Đường Hà Nội - Hải Phòng..anh tuy đã đội mũ bảo hiểm kín mặt, nhưng trong chiếc kính to và dầy đó anh không nghĩ gió bụi có thể làm nước mắt anh bay..
Anh đêm đó bên tai chỉ còn tiếng gầm rú của chiếc xe 400 phân khối. Anh không còn nhớ mình là ai nữa..
Lần đầu tiên bọn bạn chửi anh thậm tệ vì kiểu đi xe của anh. Có lẽ anh đã quá may mắn chăng khi anh còn ngồi đây viết được cho em những dòng này?
Không biết nữa…có lẽ tất cả chỉ là hợp đồng tình yêu.. Phải không em?
Tâm sự của bạn Duy Hưng