Hôn nhân có nhất thiết cần đến Tình yêu không ?
Nhưng liệu đó có phải là hạnh phúc? Tôi đã đúng hay sai khi chọn cách đi tiếp con đường mình cùng anh - người không mang lại cho tôi cảm giác nhớ nhung khi xa vắng ?
Tôi chia tay mối tình đầu kéo dài gần 3 năm khi thấy chúng tôi thực sự có những vấn đề khó có thể dung hợp, dù tôi và người ấy đã cố gắng và sửa đổi nhiều nhưng chúng tôi nghĩ chia tay sẽ tốt hơn cho cả hai. Chán nản, thất vọng tôi gần như không thể yêu thêm được ai, vì nghĩ có yêu nhau lắm cũng chỉ như thế mà thôi. Nhiều bạn bè của tôi cũng vậy, cũng yêu nhau 3-4 năm rồi cuối cùng lại phải chia tay vì lí do "không hợp".
Những người lớn tuổi có kinh nghiệm xung quanh tôi khuyên tôi nên lấy 1 người chồng yêu mình nhiều hơn, hiền lành, tử tế, có điều kiện và biết lo lắng cho gia đình. Chị gái tôi- đã có gia đình cũng nói: "Dì chỉ lãng mạn! Đến lúc bão hòa chẳng cần yêu lắm cũng vẫn sống với nhau hạnh phúc." Trước kia khi yêu tôi chẳng bao giờ phải lăn tăn chuyện gia đình người ta ra sao, khả năng kinh tế của người ấy thế nào...Tôi chỉ cần biết yêu và được yêu thực sự là hạnh phúc!
Tôi gặp anh qua một người bạn. Lần đầu gặp, anh khen tôi duyên và thu hút, rùi xin số điện thoại và thường xuyên gọi điện, nhắn tin nói chuyện. Thỉnh thoảng tôi nhận lời đi càphê. Nói chuyện với anh tôi thấy thoải mái và mình được tôn trọng, được đánh giá cao nên tôi thấy khá tự tin.
Nhiều lần gặp gỡ tôi thấy cũng quý mến anh. Dẫu sao anh cũng là người cùng quê, gần nhà, cùng lên HN học tập và sinh sống nên chúng tôi phần nào cũng có nhiều đồng cảm. Tết về thăm gia đình, Anh cũng hay tranh thủ đến đưa tôi đi chơi. Tôi đánh giá cao sự nhiệt tình của anh. Dù đêm có thức khuya thế nào, sáng ngày mai anh cũng cố dậy sớm lái xe xuống đón tôi. Tuy tôi chưa bao giờ nhận lời nhưng khi nào đi chơi với anh, gặp gỡ bạn bè, họ hàng và bố mẹ, anh đều giới thiệu tôi là Bạn Gái. Anh toàn đặt tôi vào tình huống khó xử, khiến tôi không thể từ chối nhưng cũng không hẳn đón nhận.
Tiếp xúc với anh, tôi thấy anh là 1 người chín chắn, từng trải, khéo léo trong cả công việc kinh doanh và quan hệ bạn bè, gia đình. Anh rất lo lắng, quan tâm cho bố mẹ, cho các em và luôn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè. Vì thế anh được nhiều người yêu quý. Khi giới thiệu tôi, mọi người trong gia đình và bạn bè anh cũng rất quý tôi. Tôi cảm thấy vui vẻ, thoải mái và tự nhiên tuy mới đầu cũng hơi e ngại.

Và tôi quyết định đến với anh sau khi "cân, đo, đong, đếm". Anh lớn tuổi, anh chín chắn, tính tình anh thoải mái, vui vẻ, gia đình anh cũng rất ổn, lại gần nhà theo đúng mong ước của gia đình tôi, sau này có công việc gì 2 đứa về nhà cho tiện; hơn nữa anh cũng có điều kiện để cuộc sống của tôi không quá vất vả, khổ cực...Tuy anh hơn tôi 9 tuổi và hình dáng bé nhỏ, (không đẹp trai)... nhưng mọi người ai cũng ủng hộ. Tôi chưa trải qua chuyện gia đình nhưng nghe những người có gia đình nói chuyện tôi thực sự cũng phân vân. Tôi chọn anh không phải vì Tình yêu, tôi chưa bao giờ nói yêu anh, cũng chưa bao giờ nói nhớ anh - có lẽ tôi chọn anh vì nghĩ đó là người hợp với mình và ở bên người ấy mình có cuộc sống ổn định. Không còn những lần tranh luận nảy lửa, những lần giận hờn và chờ đợi mòn mỏi, những giọt nước mắt hối hả tuôn rơi...như khi tôi Yêu.
Nhưng khi tôi đã đồng ý đến với anh, thì tôi cảm thấy sự quan tâm của anh dành cho tôi không còn như ngày trước nữa. Thời gian đầu thì cũng được nhưng gần đây, có đến mấy ngày anh cũng chẳng thèm nhắn tin hay gọi điện cho tôi. Tôi nhắn tin trước anh cũng không trả lời mà phải hôm sau, hôm sau nữa anh mới nhắn lại hay gọi lại. Lí do anh đưa ra thì lí do nào cũng đúng: "Anh bận bàn chuyện làm ăn, Anh đi uống với bạn bè về mệt nên ngủ luôn... " Tôi thấy buồn! Tôi đã nghĩ anh yêu tôi nhiều hơn, anh có thể quan tâm tới tôi nhiều hơn nữa. Dù bận đến mấy, anh nhấc máy gọi cho tôi thì mất mấy phút? Anh nhắn tin cho tôi thì hết mấy phút? Khi đó với tôi không chỉ là chuyện nhắn tin, liên lạc mà đó là biểu hiện của việc tôi là ai? Tôi với anh ấy thế nào?
Tôi giận thì Anh cũng lặng im, mấy hôm sau gọi Anh lại vui vẻ cười nói như không có chuyện gì. Tôi cũng không phải là người chấp vặt nên cũng bỏ qua. Chúng tôi vẫn bình thường. Nhưng 1 lần, 2 lần rồi 3 lần...Anh ấy vẫn thế. Vẫn mải mê với công việc, với đất đai, với gia đình, với bạn bè...mà cả mấy ngày không liên lạc với tôi, không gặp tôi - người mà anh giới thiệu đó là bạn gái, là người yêu. Tôi thực sự không hiểu nổi. Tôi biết ai cũng có công việc nhưng không phải lúc nào người ta cũng bận rộn như thế?Tôi thông cảm, nhắn tin trước thì không phải lúc nào cũng nhận được "hồi âm" nên thực sự tôi cũng chẳng muốn liên lạc trước. Liệu tôi có quá ích kỉ?
Chúng tôi đang mang tiếng là yêu nhau nhưng yêu thương, nhung nhớ không phải là cảm giác tôi cảm nhận thấy lúc này. Tôi muốn nếu đã xác định đến với nhau thì cũng nên quan tâm tới nhau, thường xuyên hỏi han, quan tâm xem người ấy có chuyện gì? Buồn hay vui để còn có thể chia sẻ với nhau. Dù công việc bận nhưng thỉnh thoảng đưa nhau đi chơi, ăn uống hay gặp gỡ bạn bè...
Tôi đang tự hỏi phải chăng mình đã quá vội vàng? Gia đình anh và anh mong muốn cuối năm chúng tôi sẽ làm đám cưới nhưng thực sự nghĩ đến những gì anh ấy thể hiện bây giờ thì tôi không muốn. Tôi cũng có nhiều người theo đuổi, tôi còn trẻ, tôi còn gặp gỡ nhiều người và biết đâu trái tim tôi lại biết rung động thực sự chứ không phải lấy chồng vì thấy "hợp hợp" như tôi đã nghĩ...Tôi cũng đã nghĩ đến chuyện chia tay cái gọi là tình yêu tẻ nhạt này, nhưng nghĩ đến bố mẹ và gia đình anh đã kì vọng, đã yêu quý tôi thế nào...Tôi thực sự thấy khó xử.
Tôi đã nghĩ trong Tình yêu tôi có 3 người::" 1 người tôi rất yêu, 1 người rất yêu tôi và 1 người yêu vừa vừa". Tôi có thể lấy người tôi yêu "vừa vừa" để có thể hạnh phúc. Nhưng liệu đó có phải là hạnh phúc? Tôi đã đúng hay sai khi chọn cách đi tiếp con đường mình cùng anh - người không mang lại cho tôi cảm giác nhớ nhung khi xa vắng ?
Quyết định của tôi là đúng hay sai ? Tôi có quá vội vàng trong chuyện tình cảm của mình không? Các bạn hãy cho tôi những lời khuyên để tôi có thể chọn cho mình 1 quyết định đúng đắn nhất. Hôn nhân có nhất thiết cần đến Tình yêu không ?
**********************
Trên đây là những dòng tâm sự của bạn Tít, xin mời các bạn cùng thành viên XDD cùng thảo luận và cho bạn Tít một lời khuyên chân thành nhé !
Theo tâm sự của Tít