Hoàng hôn tím
Em cảm nhận được vị mặn chát và tiếng sóng vỗ về của biển đang ở ngay cạnh em - một buối chiều hoàng hôn đầy gió.
Xòe 10 ngón tay ra để gió biển len lỏi vào mơn man da thịt, để nắng chiều hôn nhẹ lên đôi bàn tay cô đơn này, và để đón nhận bóng tối dần đến với 1 thành phố biển yên bình.
Đưa mắt về phía mặt trời lặn, nơi đó em thấy màu nắng nhạt, thấy mây, thấy gió và thấy cả những nỗi buồn xa xăm dàn trải. Giữa không gian mênh mông của đất trời em thấy mình nhỏ bé xiết bao, thấy sự cô đơn dường như lớn hơn và những tâm sự cũng nhiều hơn.
Người ta đang mở bản Romeo & Juliet, em nhắm mắt lại lắng tai nghe giai điệu của nó mà nước mắt đã rơi tự bao giờ. Một mình với hoàng hôn và biển, 1 mình giữa Thành phố không ồn ào, không có 1 người bạn, không quen biết một người...
Em ngồi xuống nắm tay lấy những hạt cát nhưng càng cố gắng giữ chặt thì nó lại càng tuột ra khỏi tay mình nhanh hơn rồi em mới chợt nhận ra một điều rằng có lẽ em đã yêu không đúng cách.

Em tưởng mình sẽ thoải mái hơn khi đứng trước biển
Em nghĩ mình sẽ vui hơn khi được sóng vỗ về nhưng sao khi gắn bó với từng chiều trên biển em lại thấy những nối buồn không định hình được, nó miên man, xa vắng nhưng lại luẩn quẩn trong gió và không bao giờ đi xa em.
Nước mắt rơi không ngăn lại được khi hoàng hôn vẫn đẹp như thế bên sóng bên gió và bên bầu trời xám ngắt. Và nước mắt không ngắn lại được khi bản nhạc cứ ngân mãi bên tai, trong trí nhớ và trong cả những hoài niệm.
Yếu đuối quá! người ta bảo em hay buồn, hay khóc và người ta còn nói em đa sầu đa cảm. Em thực sự không muốn thế nhưng trước thiên nhiên và hiện tại thì em chẳng thể ngăn nổi cảm xúc của lòng mình.
Tâm sự của bạn Hoa Dại