Họ và tôi
Họ đều mang riêng trong tim mình những tình yêu đích thực.
Đó là tình yêu của những điểm giới hạn cuối cùng, là thứ tình cảm có thể “cho đi” và “vì nhau” mà không cần bất kì lí do nào. Sẽ không phải là mãi mãi bên nhau, mà gặp nhau nơi cuối con đường dừng chân đứng lại. Không chỉ đơn thuần là tình yêu trai gái, mà là tình yêu còn sót lại của những niềm đau. Có những điều không biết trân trọng thì sẽ mất đi, nhưng đôi khi rất trân trọng rất nhiều thì cũng không thể nào giữ được. Người ta thường nói, ông trời không cho ai tất cả, cũng không lấy của ai tất cả. Rằng những nỗi đau rồi sẽ được đền bù theo một cách khác, bằng một người khác. Nhưng có những thứ, khi đã mất đi rồi, thì trả lại bằng điều gì cũng vô nghĩa cả mà thôi. Bởi vốn dĩ chẳng ai có thể thay thế ai trong cuộc đời này. Cái gì không thể vứt bỏ, thì hãy trân trọng nó. Kí ức nào không thể lãng quên, thì hãy nhớ lấy nó. Người nào không thể níu giữ, thì hãy để họ ra đi. Những điều không thể thay đổi, thì hãy chấp nhận nó. Con đường nào nếu không thể tiếp tục, thì hãy dừng lại. Cuộc sống này, vốn dĩ và sau cùng chỉ là gói gọn như thế mà thôi: từ bỏ, hoặc bị từ bỏ, tổn thương, hoặc bị tổn thương ...
Tâm sự của Bích Dân