Hạnh phúc mong manh!
Em nhớ anh, em càng nhớ anh bao nhiêu thì em lại càng hận bản thân mình bấy nhiêu. Sao vội vàng yêu anh, vội vàng hi sinh tất cả, để giờ đây em nuối tiếc với những giọt nước mắt như vô hồn.
Biết làm sao đây khi đứng trước vực thẳm là những ký ức đau buồn? Em vẫn ngồi đây trong màn đêm lạnh lẽo đến tái tê cõi lòng. Em vẫn ngồi đây một mình ôm mối tình không trọn vẹn để nhận những đắng cay và đau khổ.

Em nhớ anh, em càng nhớ anh bao nhiêu thì em lại càng hận bản thân mình bấy nhiêu. Sao vội vàng yêu anh, vội vàng hi sinh tất cả, để giờ đây em nuối tiếc với những giọt nước mắt như vô hồn. Em chẳng biết phải làm sao đây, làm sao đây để em có thể bước qua nỗi đau quá lớn này. Những giấc mơ của em giờ như mây khói, bao nhiêu sự tự tin về bản thân giờ tan biến nhường chỗ cho sự tự ti và ân hận. Em biết mình đã mất đi tất cả, dẫu những hi sinh của em không phải là vô nghĩa. Đúng rồi, không phải là vô nghĩa vì em đã có anh. Nhưng hạnh phúc ấy sao mỏng manh đến vậy và giờ đây hạnh phúc ấy đang gặm nhấm và giết chết trái tim vốn yếu đuối này, anh có hay không? Tất cả đã thay đổi! Tất cả mọi người đều thất vọng về em, em phải làm sao đây, phải làm sao cho trái tim em không còn biết khóc và thổn thức nhớ anh da diết như lúc này? Phải làm sao đây cho thời gian quay trở lại em sẽ không yêu anh, sẽ từ chối sẽ làm tất cả, để bản thân không phải nhận lấy đắng cay quá lớn này!
Tâm sự của bạn Mèo con