Gửi anh, Đá Tảng lạnh lùng của em...

Có khi nào yêu anh lại là một sai lầm lớn nhất mà em đang mắc phải? Phải chăng mình đến với nhau chỉ đơn giản là một giấc mơ không có thật?

 

Gửi Đá Tảng!

Những giọt nước mắt này đang rơi cho sự bồng bột của tuổi trẻ hay nước mắt nhạt nhòa đang khóc cho sự buồn tủi cô đơn vì nhớ anh?

Vì nhiều lý do khác nhau mà Đá Tảng là người em luôn kính trọng. Em không nghĩ mình sẽ yêu một người làm nghề “làm dâu trăm họ” – 1 HDV Du lịch như Đá tảng nhưng có vẻ Đá Tảng đang làm em nhớ, đang làm em mong và cũng đang làm em ghét nữa. Em biết Đá Tảng rất nguyên tắc và nghiêm túc điều đó không xấu nhưng sao đôi khi em thấy ngột ngạt về những nguyên tắc ấy quá Đá Tảng ạ. Em cũng biết đôi khi Đá Tảng cũng dành cho em sự nũng nịu, nhí nhảnh cần thiết cho 1 tình yêu – điều mà có lẽ Đá Tảng rất ít khi làm. Nhưng em cũng biết 1 điều dù tình yêu không phân biệt tuổi tác, trình độ, nghề nghiệp thì người Đá Tảng chọn làm người “nâng khăn sửa túi” cho Đá Tảng không bao giờ là một cô gái giống em!

Em biết Đá Tảng tình cờ như thế, thương Đá Tảng cũng tự nhiên như vậy, em giận Đá vô cớ và nhớ Đá Tảng cũng vô cớ như thế. Tất cả những thứ đó chắc không phải là “na ná” tình yêu đâu Đá Tảng nhỉ? Em đang suy nghĩ là nếu được gặp Đá Tảng nhiều em sẽ vui hơn nhưng như thế chưa hẳn đã tốt, biết đâu điều đó lại làm “hiu hắt đời nhau”?

Sao lúc này em thấy nhớ Đá Tảng quá, nhưng nhắm mắt lại thì em lại chỉ thấy 1 hòn Đá Tảng thật lớn nằm cô độc trên dòng sông băng lạnh lẽo và nếu vô tình chạm tay vào đó em sẽ chết cóng, dù cho em có là núi lửa chảy từng dòng vào vây lấy Đá Tảng cũng chẳng thể tìm thấy 1 khe nứt để len lỏi vào trái tim của Đá Tảng cũng chẳng thể làm tan chảy Đá Tảng và chẳng thể làm không khí thêm ấm áp. Em biết điều đó! Em nghĩ tới Đá Tảng!

Em nghe nhạc hòa tấu, giai điệu nhẹ nhàng bi ai của bản Songs from a secret garden làm em thực sự muốn khóc, đôi bàn tay nắm chặt vào nhau nước mắt nghẹn ngào làm ướt đẫm bờ mi. Em mong gặp Đá Tảng, nhắm mắt lại để thấy Đá Tảng đang ở gần bên em. Phải! em thấy Đá Tảng, nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng, vô cảm khi Đá Tảng luôn quay lưng về phía em.

Là thế đó nhưng em mong Đá Tảng đừng là cơn gió thoáng đi qua cuộc đời em, đừng là cơn mưa làm ướt lối em về, hãy là hoa mùa xuân nhé để cho em hương thơm ngào ngạt. Nhưng Đá Tảng ơi, có khi nào Đá Tảng đang đùa với em không? Tất cả về em xin đừng bao giờ là giả vờ nha Đá Tảng. Từ nay hãy gọi em với một cái tên hoang dã là Hoa Dại nhé.

Chúc Đá Tảng 1 đêm với những giấc mơ đẹp, 1 ngày mới và 1 tuần mới với nhiều niềm vui và sự thành công. Chúa sẽ phù hộ cho anh!

Tâm sự từ bạn Hoa Dại

 

Ý kiến cùng chủ đề
Tên (*)
Email (*)
Tiêu đề(*)
Nội dung(*)
Tìm một nửa
Giới tính:
Nơi ở:
Từ:
Đến:
Có ảnh
Có nickname

Nỗi day dứt lòng em

Không biết làm sao giải thích hết nỗi buồn chất ...

Cát nằm yên khi sóng ...

"Trong nỗi nhớ mênh mang tôi mới hiểu Tình và yêu ...

Câu chuyện 2 đứa trẻ

Ngày xa thật xa,xưa thật xưa...và đôi lúc cũng gần ...

Người ta...

Bước vài bước đến trước cửa sau, người ta nhìn ...

Quên đi ...có được không?

Hết một ngày ... mệt mỏi lắm.... biết bao nhiêu ...

Mình đã chia tay phải ...

Cái chết trong tình yêu chính là sự ngộ nhận!

Cái gọi là hạnh phúc...

tôi không thể khóc trước mặt mẹ...không thể khóc ...

Trái tim vay mượn

Anh đến, mang theo tình yêu - thứ tình cảm em từng ...

Thành phố mưa bay...

Anh lại sống những ngày quá khứ…

Yesterday, today and now

Buổi chiều và những cơn mưa lớn đã rơi nhanh trên ...

Tớ và cậu

Nhờ sức mạnh của gió hãy đưa thế giới của tớ đến ...

Người yêu ơi, em đang ở ...

Thật không dễ dàng, nhiều khi anh tự hỏi ngày dài ...

Khóc...

Vậy là anh đã chính thức có người yêu... Nghe xong ...

Phải chăng là lời ...

Biết bao thăng trầm cuộc sống em và anh cùng nhau ...