Giữa hai chiều quên... nhớ...
Em sợ lắm .....hai từ ấy ... nhớ ... quên
Sợ lệ rơi ....ướt trên nỗi nhớ mềm
Sợ tóc thề ....bay vội trong trí nhớ
Sợ anh ...nhớ ...rồi anh sẽ lại quên
Em chòng chành giữa hai miền nhớ ... quên
Tự hỏi mình em nên quên hay nhớ
Nửa muốn quên nhưng một nửa em muốn nhớ
Nhớ kỉ niệm buồn nhớ năm tháng bên anh....
Và em bíết tình này rồi chỉ mình em nhớ
Còn anh sẽ quên trong một sớm một chiều
Rồi đến khi tên em chìm như bao nghìn tên khác
Em thấy buồn em khóc một mình em

Em sợ lắm hai từ ấy nhớ ... quên
Quên thì phụ mà nhớ thì .......cay đắng
Quên quên ...nhớ nhớ .....nhớ rồi quên
Trái tim buồn chẳng kịp ...chôn chiều vắng
Bờ môi xinh khô theo về năm tháng
Nhớ và quên .....em chỉ được nhớ ... quên
Em sợ lắm .....hai từ ấy ... nhớ ... quên
Sợ lệ rơi ....ướt trên nỗi nhớ mềm
Sợ tóc thề ....bay vội trong trí nhớ
Sợ anh ...nhớ ...rồi anh sẽ lại quên
Anh...! Em rất hận anh! Rất hận anh... Vì 1 người con gái khác mà nhất định rời xa em. Vì anh chỉ nói lời “xin lỗi” sau những sai lầm. Vì anh cho em những giấc ngủ không yên giật mình thảng thốt khi nhận ra em đã mất anh mãi mãi. Vì anh đã làm cho trái tim em không còn biết “tha thứ"...
Em hận anh vì anh không biết em yêu anh ngay cả những khi anh làm em buồn nhât, thất vọng nhất về anh, …
Em hận em! Em hận em...Vì em đã để mất anh, để những người con gái khác làm trái tim anh rung động. Vì em đã quá quê mùa và cổ hủ cho rằng chỉ cần ‘Em yêu anh’ thế là đủ giữ trái tim anh. Vì em đã quá cứng nhắc và hiếu thắng trong tình yêu. Vì em đã quá tin tưởng anh. Vì em không đủ can đảm thử 1 lần rời xa anh để anh thấy em quan trọng với anh như thế nào...
Em vẫn nhớ! Em vẫn nhớ... nhớ những kỷ niệm của chúng mình ...nhớ những buổi tối anh chở em đi dạo trời lạnh em ngồi sau ôm anh thật chặt và anh cầm tay em hà hơi sưởi ấm ... nhớ những lúc mình bên nhau anh làm trò để em cười ...nhớ những lúc em giận hờn vu vơ để được anh dỗ dành...nhớ những lời nói yêu thương của anh mặc dù em biết đó là lời nói dối...nhớ những lần anh thề non hẹn biển về 1 gia đình có anh và có em có con chúng ta - 1 gia đình hạnh phúc phải không anh?!
Em nhớ tất cả!..Những hình ảnh tốt đẹp của chúng ta, và cả 2 cái tát nảy lửa ngày ấy, những trận đòn và cả những cái siết cổ đau đớn anh dành cho em nữa ... Em sẽ nhớ ...nhớ tất cả anh ah ...!!!
Nhưng em sẽ quên… Em sẽ quên anh, quên đi những sai lầm, những lời hứa không thực hiện; quên đi cảm giác đau đớn khi anh đã có người con gái khác; quên đi những hành động vô tâm, những câu nói vô tình; quên hết những người con gái đã từng bên cạnh anh khiến em mệt mỏi; quên cả những giấc ngủ không trọn vẹn vì sợ hãi nhận ra anh đã không còn bên em như ngày nào,...Em sẽ không còn phải bồn chồn, lo lắng khi biết trong danh bạ điện thoại của anh lại có thêm tên 1 người con gái; sẽ không còn thức khuya để viết nhật ký - những dòng nhật ký thấm đẫm nước mắt vì em không muốn ai biết yêu anh em chịu bao ấm ức; em sẽ không còn phải nghĩ về anh nhiều nữa…
Cảm ơn anh ! Cảm anh vì anh đã từng yêu em, vì anh đã mang đến cho em hạnh phúc và cả những cay đắng của tình yêu, cho em biết mình đã yêu và được yêu như thế nào...Em cảm ơn anh vì đã rời xa em, để em biết rằng trên thế giới này anh không phải là người đàn ông duy nhất có thể yêu em, để em tìm được 1 người đàn ông thực sự yêu và trân trọng em... Có thể trong sự hối hả của dòng đời, em sẽ có lúc tĩnh lặng nhớ tới anh, nhớ những kỉ niệm về anh... nhưng đó sẽ chỉ là những phút giây hết sức ngắn ngủi trong cuộc sống mà thôi. Rồi em sẽ quên anh khi ở bên người đàn ông khác, bên chồng em, gia đình của em; em sẽ quên anh vì em còn có cuộc sống của em...và em mong anh cũng sẽ quên em vì bây giờ chúng ta đã không còn đi chung 1 con đường...