Giã từ...
Mọi vạn vật đều có bắt đầu và kết thúc..có sinh có diệt..không có gì là vĩnh hằng không có gì là vĩnh cửu, tồn tại mãi mãi....
Lúc mới đầu, khi bắt đầu chơi 1 trò chơi...Tham gia một hoạt động nào ta đều biết trước sẽ có kết thúc. Nhưng cái chính là biết đến thời điểm nào ta sẽ dừng? Câu hỏi này ta không sao trả lời được...

Cuộc sống xoay dần, thời gian trôi nhanh...Tuổi trẻ đắm chìm trong sự thích thú những cái mới lạ, những cái náo nhiệt của xã hội. Những tiếng nhạc, tiếng cười đùa...Những tiếng gọi lả lơi...đắm chìm trong những tiếng gào rú, mùi khét của xăng..cuộc sống dần trôi vào quên lãng.
Sống chỉ biết ngày mai sẽ như thế nào. Chỉ biết nhận những lời thách thức, những tiếng gọi vu vơ, những tin nhắn gấp gáp hẹn hò...Những buổi sinh nhật lạ hoắc.
Sáng chỉnh chủ trong chiếc áo sơ mi, tuy không thắt cà vạt nhưng cũng sơ vin như ai...Mái tóc mượt mà được chuẩn bị kĩ càng nề nếp.
Nơi đó, nó là một người gương mẫu, luôn có những quyết định...sáng kiến cho mọi người.
Nó luôn mỉm cười...ánh mắt nó luôn mở to..ai nhìn cũng phì cười mỗi khi cuối buổi mệt mỏi..Mọi người nói nó là vị biết cách giải tỏa tâm lý cho nhân viên...
Tối về...ăn vội bữa cơm nhanh trên đường...Nó khoác chiếc áo vào người...chờ tiếng điện thoại reo...Nó thay đổi hẳn.
Chiếc áo sơ mi thẳng nếp thay bằng chiếc áo da lưng gù Alpinestars. Chiếc quần kaki thay bằng chiếc quần bò rách tứ tung. Đôi giầy âu được nó để vào góc xỏ vào một đôi giầy Racing cao đến đầu gối.Tiếng còi xe phía dưới. Nó chùm lên đầu chiếc mũ bảo hiểm kín mặt của hãng Rockhard Slayer . Ngồi lên chiếc xe..Nó là một người khác..bỏ lại tất cả sau lưng
Bao lâu rùi? Nó cũng chẳng biết nữa...và cũng không đoái hoài đến. Nó chưa từng nhìn lại phía sau...Chỉ biết sau giờ làm,nó luôn im lặng đến nghê người.Nhìn mọi sự vật với ánh mắt vô hồn...Thỉnh thoảng xuất hiện 1 nụ cười. Nhưng chỉ nhẹ nhàng thoáng qua. Nó như người ko có sức sống. Khoé miệng lúc nào cũng có 1 nén hương như đốt dần tuổi thanh xuân
Một ngày gần đây, trong lúc nằm viện..nó chợt vu vơ nghĩ lại.Không hiểu nó có thời gian hay vì trước đây nó không bao giờ muốn nhìn lại mà nó chợt nghĩ đến tương lai, cuộc sống sau này..Nó chợt rùng mình..nó bỗng sợ.Sợ chết!
Nó thấy nó đi được 1/3 quãng đời người rùi. Nhìn lại những gì nó đang và đã có. Nó thấy nó chẳng có gì cả.. Những cái trước đây nó tưởng là tất cả...Nhưng giờ nó thấy bỗng vô vị quá. Đến người tình 7 năm nó yêu tha thiết. Nhưng sau một tháng năm viện, nó cũng quên luôn và không muốn nhớ đến nữa.Rất nhẹ nhàng không luyến tiếc...Dù lúc nào cũng thấy nàng trên khoé môi thằng khác...Rất ngạo nghễ nhìn nó với ánh mắt thách thức.
Gặp cô bé..lòng nó ấm lại..những lời hỏi thăm..những lời trách móc..Nó thấy mình còn có cái để làm..
Sau nhiều đêm suy nghĩ. Cuối cùng nó quyết định
"Giã từ tốc độ! quy ẩn giang hồ..chán đời thì đội mồ sống dậy"
Nhưng thâm tâm! Hi vọng nó không bao giờ phải đập quan tài, bước lên lối cũ nữa..cầu trời..
Xin lỗi...Chuyện vu vơ không ai hiểu..chắc chỉ dành cho cô bé đó..hi hi!
Tâm sự của bạn Sầu