Em sẽ quên được anh không?
Em tập bỏ dần thói quen nhìn vào điện thoại mỗi khi thức dậy, thấp thỏm mong có tin nhắn nào của anh. Anh biết không, em đang học cách... quên anh đấy.
Mọi lời nói, cử chỉ của anh em đều nhớ, đều thuộc hết. Ngay cả những tin nhắn em gửi cho anh, em cũng không nỡ xóa đi vì chúng lãng mạn và tình cảm quá! Em tin tất cả những điều anh nói, em thương anh phải sống một mình bơi xa xôi ấy. Thương anh những buổi đi học hay đi trực ở bệnh viện về không có cơm ăn phải đi ăn cơm "bụi", không ai ủi quần áo giúp... Nhiều lúc em tự hỏi: “Sao mình cứ nhớ anh hoài cứ chờ mong và nuôi hy vọng. Em tin anh nhưng niềm tin này sao nhỏ hơn "sợ" anh ah? Em sợ anh nói tiếng yêu em chỉ là đầu môi chót lưỡi tuy đôi lúc em cảm nhận được tình yêu mà anh dành cho em. Sao lại là anh chứ không phải một ai khác trong số những người đang theo đuổi mình? Mình phải tiếp tục hay dừng lại?”.
Mới qua một ngày tập... quên anh mà em đã chịu không nổi, lại muốn nhắn tin đến số máy của anh: “Gửi tới anh thật nhiều nhớ thương trong ngày thứ năm nhé!".
Em không biết vì sao lại dành cho anh nhiều tình cảm đến vậy...
Trước khi gặp anh em hãy còn vô tư lắm, viết và nói về tình yêu rất lý trí, táo bạo… Em từng nghĩ nếu gặp được người em thích, em sẽ không ngần ngại bày tỏ tình cảm và mặc kệ người ta nghĩ gì.

Vậy mà khi em tình cờ gặp anh , cuộc sống của em hoàn toàn bị đảo lộn. Em vội vã vui trong những cảm xúc yêu thương. Em không cần biết anh nghĩ gì về mình nữa, em thích anh vì chỉ biết đó là anh. Mà với một cô gái như em thì hiện tại và tương lai mới quan trọng, quá khứ chỉ để lãng quên. Em bắt đầu mơ về viễn cảnh hạnh phúc.
Nhưng anh ơi! có lẽ do chúng ta đến với nhau quá nhanh vì thế tình yêu ra đi cũng vội vàng. Em yêu anh và muốn sống gần anh mãi mãi,bởi hiện tại chúng ta còn học nên chuyện lập gia đình e chưa dám nghĩ tới bao giờ, nhưng e luôn mong chờ đến ngày chúng ta tốt nghiệp( anh là bác sĩ, em là giáo viên) thì thuyền tình sẽ cặp bến, có lầ em nói với anh đã có người con trai khác đến gia đình em và ngõ lời với cha mẹ xin được làm lễ đính hôn ngày em ra trường sẽ chính thức làm lễ cưới, em nói với anh và hỏi anh chúng ta phải làm sao? Câu trả lời của anh làm tim em nhói đau, anh nói:" nếu như em chấp nhận anh sẽ để em ra đi chứ nếu giữ làm gì thể xác của em", anh có biết em mong mỏi điều gì nhất không? Em mong anh sẽ nói những lời giữ em lại, nhưng....Anh à.
Em biết anh dù có em hay không có em ở cạnh cũng chẳng sao vì thế em sẽ chọn cách im lặng để nói lời chia tay, em quyết tâm rồi, từ ngày mai em sẽ học cách quên anh. Em sẽ xóa hết tin nhắn lưu trong máy. Em sẽ đổi số điện thoại, sẽ không trở lại con đường đã gặp anh, sẽ thôi không hi vọng về một tình yêu cổ tích nữa… Em sẽ trở lại với chính mình, chỉ là em thôi.
Ừ, thì quên anh nhé! Quên để những yêu thương mới có thể về...
Tâm sự của một bạn giấu tên