Cơn mưa chiều vắng anh

Mùa này, mưa bão nhiều... anh có biết!? Nó vội vã giấu mặt cho đôi dòng nước mắt mặn chát lăn nhanh trên gò má, bão hòa theo những hạt mưa, nỗi nghẹn ngào còn trực trào nơi cổ họng. Đến tận lúc này nó vẫn chẳng lý giải nổi vì sao anh và nó rời xa nhau.

 

Bước chân lặng lẽ đưa nó trở về quá khứ. Hơi ấm từ những kỷ niệm xưa cũ ùa về như vẫn còn mới nguyên. Nó nhớ lắm, ngày ấy cũng dưới cơn mưa chiều... anh và nó sánh bước trên con đường ngang qua công viên Thủ Lệ. Chẳng hiểu vì sao nữa, trời đang nắng bất chợt mưa nặng hạt. Những hạt mưa xối xả. Anh cầm tay nó kéo vào quán nước gần nhất, nước mưa hắt ướt lưng áo anh, nó khẽ khàng kéo anh ngồi gần mình hơn. Anh đùa: “Con gái nhà ai mà vô duyên chưa kìa”. Nó giận dỗi quay mặt làm thinh để những hạt mưa táp ướt mắt, bàn tay nó lạnh buốt. Anh cười “em định khóc thi với mưa đấy à? Ngốc quá!”. Nó nhìn anh bướng bỉnh, đầy thách thức, vụt chạy trong mưa. Bàn tay anh rắn chắc đã kịp nắm lấy tay nó thật ấm áp khiến nó quên mất rằng mình đang hờn dỗi: “Mình đi dạo dưới mưa được không anh?”. Không chút đắn đo, anh đứng dậy ngay khi nó còn chưa kết thúc câu hỏi. Anh là thế, luôn chiều theo những yêu cầu của nó, thậm chí cả những đòi hỏi có vẻ điên rồ. Cơn mưa kéo nó và anh gần lại nhau hơn bởi bàn tay anh vẫn nắm chặt tay nó, nắm chặt cả những hạt mưa. Nhìn sâu vào mắt anh, nó thấy cả một bầu trời đầy mưa và nó. Một cảm giác ấm áp đến lạ lùng. Anh biết không lúc ấy nó ước trời cứ mưa mãi, nó không còn thấy ghét mưa nữa!

Tiếng còi xe inh ỏi phía sau lưng đẩy nó trở về với thực tại. Nó đang đi dưới trời mưa một mình. Cơn mưa xối xả như giọt nước mắt giấu trong tim nó, như nỗi nhớ cồn cào về anh. Nó hờ hững ghim mình giữa quá khứ và hiện tại, nỗi buồn và sự thanh thản, giữa anh và không anh... Bỗng dưng nó thấy lòng mình trống trải vô cùng. Từ ngày anh ra đi, nó cố gắng sống thật mạnh mẽ, nó tưởng mình đã quên được anh nhưng tất cả chỉ là giả dối, chỉ là nó đang lừa gạt chính bản thân mình. Ký ức về anh như một vết thương, thường tấy lên, tê tái mỗi khi trời mưa.

Mùa này, mưa bão nhiều... anh có biết!? Nó vội vã giấu mặt cho đôi dòng nước mắt mặn chát lăn nhanh trên gò má, bão hòa theo những hạt mưa, nỗi nghẹn ngào còn trực trào nơi cổ họng. Đến tận lúc này nó vẫn chẳng lý giải nổi vì sao anh và nó rời xa nhau. Nó nhớ mang máng, ngày sinh nhật nó anh gọi điện hỏi thăm có tổ chức tiệc tùng gì không? Không thấy em mời anh!”. Nó hụt hẫng đáp lại “Chẳng gì cả, tất cả sẽ chờ anh xuống… rồi anh cúp máy xin lỗi vì thủ trưởng đang gọi. Nó hiểu điều đó đồng nghĩa với việc anh rất bận và chắc chắn không có thời gian xuống Hà Nội thăm nó trong cái ngày mà nó đã mong đợi, hi vọng lâu lắm rồi từ lúc nhận lời yêu anh.

Bóng đêm ủ rũ bao bọc lấy nó là khi bạn bè bận rộn với công việc riêng chẳng ai còn thời gian chia sẻ niềm vui cùng nó, anh cũng bỏ nó trong sự cô đơn, hôm ấy trời mưa lâm thâm. Bị tổn thương, nó dặn lòng mình nhất định không liên lạc gì với anh nữa. Nó giả vờ làm ngơ bỏ qua những cuộc gọi của anh. Anh nhắn tin hỏi han nhưng chỉ mấy tin không thấy nó hồi đáp, anh chìm vào im lặng. Khi biết lý trí chiến thắng cũng là lúc nó nhận ra trái tim mình đang quằn quại. Những câu hỏi chồng chéo đè nặng tâm trí, đảo lộn cuộc sống của nó, đến khi nó vứt bỏ hết tự ái, ích kỷ liên lạc với anh thì đáp lại nó chỉ là sự im lặng vô bờ bến của anh. Tâm trạng nó càng thêm rối bời. Nó ghét sự im lặng. Sự im lặng ấy làm nó vừa hoài nghi vừa day dứt… Có lẽ vì lý do đó nên nỗi nhớ anh càng chơi vơi, khó nguôi. Cuộc sống cứ trôi đi, đôi khi nó phải mang lên mình những chiếc mặt nạ, lạnh lùng song sâu thẳm lòng nó… một khoảng trống không thể đầy. Anh mãi là bí mật đối với nó, chỉ có cơn mưa chiều nay hiểu lòng nó đang ngổn ngang thế nào.

Xung quanh nó, dòng người xuôi ngược trên phố mải mê tìm nơi tránh mưa. Một vài ánh mắt liếc qua nó kèm theo sự khó hiểu. Chẳng ai ngớ ngẩn đến nỗi không nhận ra trời đang mưa, càng lúc càng lớn hơn, vậy mà nó vẫn chầm chậm nắm những hạt mưa như một kẻ mộng du. Nó mơ màng để cho trí tưởng tượng thỏa sức lang thang. Chẳng biết cơn mưa chiều nay có đưa được người ấy đến bên nó? Nó nghe tim mình đập nhanh hơn, từng nhịp thổn thức. Giá như ngày ấy... Nó vẫn chờ nơi anh một câu nói dù biết anh chẳng thể bên.

Tâm sự phamthanhtrucphuong

 

Ý kiến cùng chủ đề
  • 1. dong cam (24/08/2010)
    chang ai keu ban khung vi di ngoai mua 1 minh nhu the,vi trong doi ai cung phai dau kho vi tinh yeu ma,ban hay co len,neu anh iu ban that long thi se ll voi ban thoi chu k phai lam nhu the ban hay co gang wen nguoi ay di,1 canh cua dong lai se co canh cua khac mo ra ma,toi moi nghiem duoc dieu do,song tot nhe
  • 2. Iam sorry (24/08/2010)
    rất tiếc người con trai đó giá là mình..mình sẽ trân trọng bạn nhiều lắm
  • Cố gắng đứng lên và vượt qua bạn ạh. Tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh như bạn. Cuộc sống mà duyên tự đến tự đi. Đừng hối tiếc vì những gì đã thuộc về quá khứ vì quá khứ sẽ không bao giờ thay đổi.
  • 4. mưa (25/08/2010)
    tui ghét mưa và cũng yêu mưa. khìn rùi
Tên (*)
Email (*)
Tiêu đề(*)
Nội dung(*)
Tìm một nửa
Giới tính:
Nơi ở:
Từ:
Đến:
Có ảnh
Có nickname

Trái tim vay mượn

Anh đến, mang theo tình yêu - thứ tình cảm em từng ...

Nụ cười trong mắt em!

Mình yêu nhau rồi xa nhau, xa nhau vĩnh viễn, chỉ ...

Phượng buồn

Vẫn những nhánh phượng đỏ chói, vẫn những cánh ...

Hiện tại thì mênh mang-ký ...

Buổi sáng thức dậy, bỗng dưng muốn khóc, không ...

Hi vọng và chờ đợi

Không biết từ lúc nào tôi đã thích anh.khi mới ...

Vì sao anh yêu em?

Mấy ngày qua thật sự là một khoảng thời gian dài ...

Cái gọi là hạnh phúc...

tôi không thể khóc trước mặt mẹ...không thể khóc ...

Yêu xa

Yêu xa - 2 từ thật đơn giản. Thế mà mọi thứ chưa ...

Biển lặng ...

Từ khi nào biển đã lặng phong ba Con dã tràng ngủ ...

Tập quên

Buồn nhưng anh sẽ không khóc, đau nhưng anh sẽ ...

Cafe sáng chủ nhật

Sài Gòn dạo này nắng lạ, nắng gay gắt với những ...

Vòng tròn

Sẽ lại năm năm nữa trôi qua ? Hay hơn thế, sẽ lại ...

Có khi nào anh nhớ ...

Anh là mối tình đầu của em. Thật là buồn ...

Bất chợt...Em nhớ Anh!!!

Sài Gòn bắt đầu lành lạnh. Cái khí trời lành lạnh ...

Những mối tình đã đi qua

Tối hôm đó anh cũng nhắn tin hỏi thăm nó như mọi ...